𝔗𝔯𝔬𝔫𝔤 𝔠𝔲ộ𝔠 đờ𝔦 𝔪ỗ𝔦 𝔠𝔬𝔫 𝔫𝔤ườ𝔦 𝔱𝔥ườ𝔫𝔤 𝔠ó Յ 𝔩𝔬ạ𝔦 𝔫𝔤𝔥𝔦ệ𝔭 ả𝔫𝔥 𝔥ưở𝔫𝔤 đế𝔫 𝔱ươ𝔫𝔤 𝔩𝔞𝔦 𝔠ủ𝔞 𝔠𝔥ú𝔫𝔤 𝔱𝔞 𝔨𝔥ô𝔫𝔤 𝔠𝔥ỉ ở đờ𝔦 𝔫à𝔶 𝔪à 𝔠ò𝔫 ở 𝔫𝔥𝔦ề𝔲 đờ𝔦 𝔰𝔞𝔲 𝔩à: 𝔗𝔥â𝔫 𝔫𝔤𝔥𝔦ệ𝔭, 𝔨𝔥ẩ𝔲 𝔫𝔤𝔥𝔦ệ𝔭 𝔳à ý 𝔫𝔤𝔥𝔦ệ𝔭. 𝔗𝔯𝔬𝔫𝔤 Յ 𝔩𝔬ạ𝔦 𝔫𝔤𝔥𝔦ệ𝔭 đó 𝔱𝔥ì 𝔠ó 𝔩ẽ 𝔨𝔥ẩ𝔲 𝔫𝔤𝔥𝔦ệ𝔭 𝔩à đ𝔦ề𝔲 𝔪à 𝔠𝔬𝔫 𝔫𝔤ườ𝔦 𝔨𝔥ó 𝔱𝔯á𝔫𝔥 𝔫𝔥ấ𝔱, 𝔨𝔥𝔦ế𝔫 𝔠𝔥ú𝔫𝔤 𝔱𝔞 ă𝔫 𝔫ă𝔫 𝔥ố𝔦 𝔥ậ𝔫 𝔠ả đờ𝔦 𝔳à 𝔠ó 𝔱𝔥ể 𝔠𝔥ị𝔲 𝔮𝔲ả 𝔟á𝔬 𝔫ặ𝔫𝔤 𝔫ề.


Khẩu nghiệp có 4 nghiệp là vọng ngữ, ỷ ngữ, lưỡng thiệt, ác khẩu. Ác khẩu chính là một trong bốn điều bất thiện khiến con người nhận quả báo nặng nhất. Ác khẩu, ác ngữ là những lời nói thâm độc, thô bạo, mắng nhiếc, chửi rủa, là những lời lẽ thiếu văn minh, thiếu đạo đức trong giao tiếp. Những lời nói cay độc gây tổn thương tới người đối diện cũng vô tình gây họa cho chính bản thân mình, điều này không phải ai cũng biết.

Người xưa mở miệng nói chuyện, cầm bút viết chữ không nói về ưu khuyết của người, cũng không cười người thô lỗ quê mùa, cũng không nghị luận sau lưng về khuyết điểm và chuyện nam nữ của người khác, chê bai thất bại của người khác, lại càng không gây xích mích ly gián. Cho dù là nói trúng tất cả, cũng là làm chuyện xấu, làm hại người khác, hao tổn phúc đức bản thân, hơn nữa sẽ phải chịu trừng phạt báo ứng tương ứng.

յ. 𝕮á𝖎 𝖑ưỡ𝖎 𝖍𝖊𝖔

Ô𝔫𝔤 𝔭𝔥ú 𝔥ộ 𝔫ọ đã 𝔯𝔞 𝔩ệ𝔫𝔥 𝔠𝔥𝔬 𝔫𝔤ườ𝔦 ở 𝔤𝔦ế𝔱 𝔥𝔢𝔬 𝔳à 𝔠𝔥ọ𝔫 𝔭𝔥ầ𝔫 𝔮𝔲í 𝔫𝔥ấ𝔱 𝔠ủ𝔞 𝔠𝔬𝔫 𝔥𝔢𝔬 𝔩à𝔪 𝔠𝔥𝔬 ô𝔫𝔤 𝔪ộ𝔱 𝔪ó𝔫 ă𝔫. 𝔑𝔤ườ𝔦 𝔩à𝔪 𝔳â𝔫𝔤 𝔩ờ𝔦 𝔳à 𝔰𝔞𝔲 đó 𝔡â𝔫𝔤 𝔠𝔥𝔬 ô𝔫𝔤 𝔪ộ𝔱 𝔪ó𝔫 ă𝔫 đượ𝔠 𝔠𝔥𝔬 𝔩à 𝔮𝔲í 𝔫𝔥ấ𝔱 𝔩à 𝔠á𝔦 𝔩ưỡ𝔦 𝔥𝔢𝔬. Ô𝔫𝔤 𝔭𝔥ú 𝔥ộ 𝔥ỏ𝔦 𝔱ạ𝔦 𝔰𝔞𝔬 𝔱𝔥ì 𝔫𝔤ườ𝔦 𝔩à𝔪 𝔱𝔯ả 𝔩ờ𝔦 𝔯ằ𝔫𝔤 𝔠á𝔦 𝔩ưỡ𝔦 𝔩à 𝔟ộ 𝔭𝔥ậ𝔫 𝔮𝔲í 𝔫𝔥ấ𝔱, 𝔳ì 𝔫𝔥ờ 𝔠á𝔦 𝔩ưỡ𝔦 𝔪à 𝔠𝔬𝔫 𝔫𝔤ườ𝔦 𝔠ó 𝔱𝔥ể 𝔡𝔦ễ𝔫 đạ𝔱 𝔫𝔥ữ𝔫𝔤 𝔱ì𝔫𝔥 𝔠ả𝔪 𝔠𝔥â𝔫 𝔱𝔥à𝔫𝔥, 𝔫𝔥ữ𝔫𝔤 ý 𝔱ưở𝔫𝔤 𝔠𝔞𝔬 𝔰𝔦ê𝔲, í𝔠𝔥 𝔫ướ𝔠 𝔩ợ𝔦 𝔡â𝔫 𝔳à 𝔠ó í𝔠𝔥 𝔠𝔥𝔬 𝔫𝔥â𝔫 𝔩𝔬ạ𝔦.

Í𝔱 𝔩â𝔲 𝔰𝔞𝔲, ô𝔫𝔤 𝔭𝔥ú 𝔥ộ 𝔩ạ𝔦 𝔯𝔞 𝔩ệ𝔫𝔥 𝔠𝔥𝔬 𝔫𝔤ườ𝔦 ở 𝔤𝔦ế𝔱 𝔥𝔢𝔬 𝔳à 𝔠𝔥ọ𝔫 𝔪ộ𝔱 𝔟ộ 𝔭𝔥ậ𝔫 𝔵ấ𝔲 𝔵𝔞 𝔫𝔥ấ𝔱 𝔩à𝔪 𝔠𝔥𝔬 ô𝔫𝔤 𝔪ộ𝔱 𝔪ó𝔫 ă𝔫. 𝔑𝔤ườ𝔦 𝔩à𝔪 𝔳â𝔫𝔤 𝔩ờ𝔦 𝔳à 𝔰𝔞𝔲 đó 𝔡â𝔫𝔤 𝔠𝔥𝔬 ô𝔫𝔤 𝔭𝔥ú 𝔥ộ 𝔪ộ𝔱 đĩ𝔞 đồ ă𝔫 𝔪à 𝔟ộ 𝔭𝔥ậ𝔫 𝔵ấ𝔲 𝔵𝔞 𝔫𝔥ấ𝔱 𝔩ạ𝔦 𝔠ũ𝔫𝔤 𝔩à 𝔠á𝔦 𝔩ưỡ𝔦 𝔥𝔢𝔬. Ô𝔫𝔤 𝔭𝔥ú 𝔥ộ 𝔥ỏ𝔦 𝔱ạ𝔦 𝔰𝔞𝔬, 𝔫𝔤ườ𝔦 𝔩à𝔪 𝔟è𝔫 𝔱𝔯ả 𝔩ờ𝔦 𝔯ằ𝔫𝔤 𝔳ì 𝔠á𝔦 𝔩ưỡ𝔦 𝔠ó 𝔱𝔥ể 𝔫ó𝔦 𝔩ê𝔫 𝔫𝔥ữ𝔫𝔤 𝔩ờ𝔦 𝔫ó𝔦 𝔵ấ𝔲 𝔵𝔞 𝔫𝔥ấ𝔱, 𝔱à𝔫 á𝔠 𝔫𝔥ấ𝔱 𝔩à𝔪 𝔱𝔞𝔫 𝔫á𝔱 𝔤𝔦𝔞 đì𝔫𝔥 𝔵ã 𝔥ộ𝔦 𝔳à 𝔠ó 𝔱𝔥ể 𝔨𝔥𝔲𝔶𝔫𝔥 đả𝔬 𝔫ướ𝔠 𝔫𝔥à 𝔫𝔤𝔞𝔶 𝔠ả 𝔩à𝔪 𝔥ạ𝔦 𝔠𝔥𝔬 𝔫𝔥â𝔫 𝔩𝔬ạ𝔦.

Ô𝔫𝔤 𝔭𝔥ú 𝔥ộ 𝔳ô 𝔠ù𝔫𝔤 𝔫𝔤ợ𝔦 𝔨𝔥𝔢𝔫 𝔰ự 𝔱𝔥ô𝔫𝔤 𝔪𝔦𝔫𝔥 𝔠ủ𝔞 𝔫𝔤ườ𝔦 ở. 𝔗𝔥ậ𝔱 𝔩à 𝔠á𝔦 𝔩ưỡ𝔦 𝔨𝔥ô𝔫𝔤 𝔵ươ𝔫𝔤 𝔫𝔥𝔦ề𝔲 đườ𝔫𝔤 𝔩ắ𝔠 𝔩é𝔬.

2. Câu chuyện về nhân quả báo ứng của ác khẩu nghiệp

Ngày xưa, trong thành Xá Vệ có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất, đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, liền đến một nhà Bà-la-môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có sinh được đứa con trai hay con gái nào không? Nhưng họ vô cùng thất vọng nghe thầy bói trả lời rằng suốt đời họ sẽ không có con.

Sư Chất đi về mà lòng phiền muộn, bỗng sực nhớ đến bậc đại thánh Thích-ca Mâu-ni, tự nghĩ:

– Đức Phật là giáo chủ của trời và người, là bậc Nhất thiết trí, không có gì là Ngài không biết, không có gì là Ngài không hiểu, tại sao ta lại không đến gặp Ngài xin chỉ giáo?

Nghĩ đến đây ông bèn nhắm hướng tinh xá Kỳ Viên mà đi. Cung kính đảnh lễ đức Phật xong, ông chắp tay bạch:

– Bạch đức Thế Tôn đại bi, xin Ngài thương xót chúng sinh ngu si mà chỉ giáo. Con có chút ưu tư, năm nay đã hơn 40 mà chưa có đứa con trai nối dõi, đó là do nhân duyên gì, cúi xin đức Phật khai thị.

Đức Phật trả lời:

– Không lâu nữa ông sẽ có một đứa con trai, vừa có phúc lại vừa có đức, chỉ có điều là khi nó vừa lớn nó sẽ xin xuất gia.

Nghe tin này Sư Chất rất đỗi vui mừng, thành tâm đảnh lễ chân Phật.

Không lâu sau có con khỉ đến ngày tận số, đầu thai làm người, sinh vào nhà của Sư Chất.

Lúc nó sinh ra, trong nhà phàm có vật dụng gì có thể chứa đựng thức ăn, thì vật dụng ấy bỗng đầy ắp mật và đường. Vợ chồng Sư Chất thấy điều quái dị, bèn do nhân duyên này đặt tên con là Mật Thắng.

Thời gian vùn vụt trôi mau như tên bắn, hơn mười năm trôi qua như trong nháy mắt, Mật Thắng nay đã lớn khôn. Chú bé chán ngán chuyện thế tục, xin phép cha mẹ cho mình được xuất gia, cha mẹ hết sức vui mừng mà trả lời:

– Lúc con chưa ra đời, đức Phật đã biết sẽ có ngày hôm nay. Bây giờ con muốn xuất gia, cha mẹ rất hoan hỉ. Không bao giờ cha mẹ ngăn chận con một cách vô lý.

Được cha mẹ hoan hỉ cho phép rồi, Mật Thắng đến tinh xá Kỳ Viên xin xuất gia với đức Phật. Nhờ có tiền duyên, Mật Thắng chứng quả rất mau.

Một hôm, thầy đang trên đường đi độ hóa với các bạn đồng tu, cảm thấy vừa nóng vừa khát lạ thường, ai nấy đều ao ước có một cái gì để uống. Tỳ-kheo Mật Thắng bèn cầm bát tung lên trời rồi sau đó dùng hai tay tiếp lấy bát trở về. Bấy giờ trong bát đựng đầy mật ngọt, Mật Thắng bèn chia cho chúng tăng giải khát.

Về tới tinh xá, một vị tỳ-kheo đi tìm đức Phật xin thỉnh giáo:

– Bạch Thế Tôn, trong quá khứ tỳ-kheo Mật Thắng đã tu phúc đức gì mà bây giờ bất cứ lúc nào, ở đâu cũng có thể có đường và mật?

Đức Phật trả lời:

– Các ông có nhớ có một lần lâu lắm rồi, có một con khỉ đem mật ngọt đến cúng dường Như Lai và chúng tăng không? Nhờ bố thí với thiện tâm, nên sau khi chết rồi nó được sinh ra làm người, và nhờ nó chân thành cúng mật ngọt cho Phật nên kiếp này nó có thể được đường và mật bất cứ lúc nào và ở đâu.

Đức Phật nói xong, vị tỳ-kheo nọ hỏi tiếp:

– Bạch Thế Tôn! Thế thì tiền kiếp Mật Thắng do nhân duyên gì mà bị đọa làm thân khỉ?

Lúc ấy xung quanh đức Phật có rất nhiều đệ tử vân tập, Ngài nhìn họ một lúc rồi đáp:

– Thầy ấy bị đọa xuống làm khỉ là do một nhân duyên xảy ra cách đây 500 kiếp về trước, thời đức Như Lai Ca-diếp còn tại thế. Lúc đó có một vị tỳ-kheo trẻ tuổi, tình cờ thấy một vị tỳ-kheo khác đang băng qua một con suối nhỏ, vị trẻ tuổi bèn cười chế nhạo, bảo là dáng điệu của vị tỳ-kheo kia giống hệt như con khỉ.

Nhưng sau đó thầy ấy tự biết lỗi lầm của mình, đến xin sám hối với vị tỳ-kheo mà mình đã chế nhạo. Vị tỳ-kheo trẻ tuổi đã phạm tội ác khẩu nên bị đọa xuống làm khỉ, tuy nhiên nhờ thắng duyên biết sám hối nên kiếp này mới được gặp Phật và được Phật độ, chứng quả A-la-hán một cách mau chóng.

Nghe đức Phật giảng xong, các vị tỳ-kheo đều nhận ra rằng một câu nói ác cũng có thể chiêu cảm nghiệp khổ, vì thế không còn ai dám ác khẩu, ngay cả đến một câu nói đùa cũng không dám nói.

Bởi vì luật nhân quả không bỏ sót bất cứ một người nào."



tác dụng củα lờí nóí có thể хσα dịu nỗí đαu trσng lòng, làm vơí đí những tâm trạng вuồn; lờí nóí nhã nhặn, lờí khuчến tấn đúng thờí, đúng lúc có thể làm thαч đổí suч nghĩ tíêu cực củα đốí phương và từ đó dần dần sẽ làm thαч đổí những hành ví, những víệc làm вất thíện.

ngược lạí, lờí nóí cũng có thể đưα cσn ngườí vàσ vực thẳm củα tộí lỗí, có thể khíến ngườí tα ăn năn hốí hận cả cuộc đờí, trσng đó lờí nóí ác ngữ, ác khẩu là một trσng những nguчên nhân đưα đến hậu quả như thế.

ngườí хưα nóí: cố ý gíèm phα hủч hσạí, vu khống hãm hạí ngườí khác, ắt gặp nghèσ nàn khốn cùng, tαí họα вất ngờ, còn вị các lσạí вáσ ứng như rút lưỡí, địα ngục v.v…, khẩu nghíệp và gíết chóc вừα вãí là có tộí ngαng nhαu.

nếu cứ tạσ khẩu nghíệp tríền míên, cσn ngườí không chỉ gâч hạí chσ ngườí khác, mà вản thân họ cũng không được thαnh thản, thảnh thơí, thậm chí rơí vàσ cảnh nghíệp вáσ luân hồí đαu khổ.


Vậy nên, mỗi người chúng ta nên nói lời hòa hợp, không nói lời chia rẽ, mất đoàn kết. Nói lời đẹp đẽ, thanh lịch, không nói lời ỷ ngữ, thêu dệt. Nói lời hiền hòa, từ bi, có lợi cho người khác, không nói lời ác độc, cay nghiệt. Cổ nhân có câu “họa tòng khẩu xuất” như muốn cảnh tỉnh, khuyên răn người đời chớ để cho cái miệng mình nói năng tùy tiện, lung tung mà có lúc tự rước họa vào thân.

                                                                                                                                  
----------
----------- 

Xóm Yêu Thương

                                                                                                                                

Mới hơn Cũ hơn