Mọi người trong xã hội có sự hiểu lấm rất lớn về Phật giáo, nói chung cũng không ngoài hai chữ "mê tín". Phần lớn những người được đào tạo trong nền giáo dục mới đều không hiểu gì về Phật giáo, mỗi khi nói đến vấn đề tín ngưỡng Phật, quan niệm đầu tiên cho rằng: "Đây là việc làm mê tín". Trên thực tế, không phải Phật giáo mê tín, mà người đời áp đặt, gán ghép những sắc thái mê tín vào Phật giáo.


Quan niệm gây nhiều hiểu lầm và tranh cãi nhất đối với Phật giáo, chính là tư tưởng và lịch sử lâu dài của thần thánh đã ăn sâu vào tâm thức của tất cả các dân tộc trên thế giới, đất nước Việt Nam cũng không ngoại lệ. Sở dĩ tư tưởng này được hình thành và phát triển là do tri thức nhân loại thời sơ khai chưa phát triển, khi gặp những hiện tượng trong thế giới tự nhiên đều cảm thấy thần kỳ vi diệu khó nghĩ bàn, cho rằng chắc chắn có một vị thần nào đó đủ sức mạnh, oai lực vô biên khống chế, điều khiển, vì thế sinh tâm sợ hãi, dẫn đến cầu cúng van xin. Họ cho rằng sự sống hay chết, trường thọ hay đoản mạng, họa hay phước của nhân loại, không thứ gì vượt ngoài sự kiểm soát và cai quản của thần linh. Người đời vì mong cầu phước báo tiêu trừ tai họa, dùng trâu, bò, dê, heo, gà, cá,...cúng bái thần linh, đốt giấy tiền vàng mã, mục đích muốn làm cho thần linh hoan hỉ. Càng về sau, trong mỗi nhà càng xuất hiện nhiều vị thần khác nhau để thờ cúng. Chúng ta thấy, trên thế gian này khắp nơi đâu đâu cũng có thần.


Mục đích cung kính cúng bái thần linh, thứ nhất cầu xin tiêu trừ tai họa, thứ hai mong cầu thần ban tài lộc. Những người mê tiền của thì mong cầu được giàu sang, còn những người tham đắm công danh thì xin chức quyền. Những người này không chịu gieo trồng nhân tốt nhưng lại mong cầu hư vọng quả lành, giả sử nếu thần có linh thiêng cũng không thể đáp ứng hết lòng mong cầu của người thế gian.

Nên biết hết thảy sự vật sự việc trong vũ trụ đều có nhân quả của nó. Như muốn có mùa màng bội thu cần phải siêng năng lao động, cày cấy. Muốn cầu bình an không bệnh tật thì cần phải biết sống khoa học, lành mạnh, giữ gìn vệ sinh sạch sẽ. Muốn có công danh cần phải lấy lòng trung thực và siêng năng làm nhân, khi nhân duyên thành thục tự nhiên đạt kết quả tốt chứ chẳng phải không làm gì mà cầu xin thần linh là được. Còn tiền bạc chỉ mang tính tương đối chứ không tuyệt đối, bởi nó vốn dĩ là vật ngoài thân. Một người thông minh chính trực, ngay cả lời nói, thần sắc còn vượt trội hơn hàng tiểu nhân lường gạt, vậy thần linh há có thể vì tham cầu lễ phẩm cúng kiến mà đảo ngược phải trái của thế gian hay sao? Người đời không thấu triệt, thể hội lý nhân quả, mong muốn ảo huyền, không gieo nhân nhưng muốn có quả. Việc làm này chính là mê tín. Ngoài ra, cung gì đó, quán gì đó, tôn kính thờ phụng thiên hậu, đại thích, nương nương, cho đến trực nhân, tiên cô,...nên biết những thứ này không có quan hệ gì đến Phật giáo cả. Tại sao người đời lại đem gán ép quan niệm này lên Phật giáo? Thậm chí, có người còn đem vấn đề coi tướng số, xem phong thủy, lựa ngày tốt xấu vào chốn Thiền môn thanh tịnh giải thoát dẫn đến sự hiểu lầm quá đáng của mọi người đối với Phật giáo.

Phật giáo không giống như thần đạo. Đối tượng Phật giáo tín phụng là đức cha lành Thích Ca Mâu Ni. Phật là bậc giác ngộ, đem sự giác ngộ đó để giác ngộ chúng sinh, cuối cùng giác hạnh viên mãn.

Hơn 2.500 năm trước, đức cha lành Thích Ca Mâu Ni của chúng ta khuyến cáo chư đệ tử không được mê tín. Trong kinh Bát Tam muội, Ngài dạy: "Không được làm những việc phi pháp, không được bái lạy thiên, không được thờ cúng quỷ thần, không xem ngày tốt xấu". Ngài lại dạy: "Không được xem bói xem quẻ, chú thuật tà bậy, thờ cúng ma quái, cũng không chọn ngày giờ tốt".



Tóm lại, khi đã là một Phật tử chân chính thì chúng ta nên luôn tu học theo lời dạy của Phật một cách sáng suốt và tỉnh thức, đừng làm những việc khiến người đời hiểu lầm và đánh đồng Phật giáo với những hoạt động mê tín.

------------

Xem thêm:
----------- 
Xóm Yêu Thương 

Mới hơn Cũ hơn