Chúng ta sống trên đời này không ai hoàn toàn trong sạch. Phật  dạy " phàm con xuống lên ba cõi , lăn lộn trong sáu đường, thì không một loài nào được hoàn toàn trong sạch, không một giống nào dứt hết tội lỗi".


Thật thế, cõi đời này được gọi là cõi trần, thì làm sao trong sạch được ?. Người ta thường nói "ở bầu thì tròn, ở ống thì dài". Vậy thì ở trong bụi tất phải có lắm bụi. Bụi đời đã lâu đời lâu kiếp phủ lên thân, lên đầu chúng ta, vào trong buồng gan lá phổi của chúng ta. Nó làm ta mờ mắt không thấy được con đường chánh đạo, nó làm cho ta đục lòng không thấy được chân tâm. Nếu chúng ta muốn sống mãi trong bụi nhơ, muốn đắm lòng trong tội lỗi, thì không nói làm gì. Nhưng nếu chúng ta muốn được trong sạch thảnh thơi, muốn trút bỏ tội lỗi cho lòng được nhẹ nhàng, thư thới, thì chúng ta phải tìm phương pháp để trừ hết bụi bặm, tẩy trừ hết tội lỗi. Trong đạo Phật phương pháp tẩy trừ ấy gọi là sám hối.

Sám hối là gì? Sám là ăn năn lỗi trước, còn hối là chừa bỏ lỗi sau. Nếu dùng một chữ sám hay một chữ hối không thì chưa đủ nghĩa. Nên các Tổ xưa ghép hai chữ lại thành danh từ "sám hối".

Người thế gian có tội lỗi, với ông bà, làng nước thường dùng trầu rượu, hay heo gà, tiền bạc để tạ tội, xin lỗi. Có khi người ta dùng hình thức đoái công chuộc tội, như khi phạm tội trong quân đội hay triều đình chẳng hạn. Những hình thức đoái công chuộc tội cũng có chỗ hay nhưng chưa hoàn hảo. Nó chỉ mang tính chất đối phó với bên ngoài, còn tâm của chúng ta thì khó có thể áp dụng hình thức trên. 

Trong các ngoại đạo cũng có hình thức chuộc tội lỗi của mình khác nhau như: dùng máu thú vật để rửa tội với thần linh, xuống tắm ở dòng sông, suối mà người ta cho là linh thiên thì hết tội, có đạo đem phẩm vật để xin, có đạo xin thần thánh xả tội, ...Những cách chuộc tội như thế có thoát hết tội lỗi mình đã gây ra không? có gọi là sám hối không? Xin thưa là không phải. Tội lỗi thuộc về tâm lý, không có hình tướng. Vậy làm sao có thể lấy vật chất hay phẩm vật, thân xác đề làm sạch tội được. 

Phật dạy tội lỗi do tâm khởi, không ai có quyền thưởng phạt. Kẻ gieo giống xấu thì nhận quả dở, người trồng giống lành thì hưởng quả ngon. Tội lỗi do tâm tạo cũng từ tâm mà sám hối. Vậy pháp sám hối là gì, có nhiều pháp sám hối nhưng ta chỉ cần thực hành những việc làm sau đây là đủ: 

Tránh xa việc làm xấu

Bớt dần tánh xấu

Dứt tuyệt tánh xấu không cho chúng tái sinh

Phát triển hạnh lành: từ bi, hỷ xả, bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, quy y tam bảo, ...

Không tạo khẩu nghiệp, gián tiếp gây nên tội lỗi

Trao dồi trí tuệ, hiểu biết như vậy sẽ tránh bị người xấu lợi dụng, biết được việc dúng sai.

Sống an vui, theo luật pháp

 

Dungsing  ( Tham khảo: Tài liệu Phật học phổ thông)

---------------
---------------
Xóm Yêu Thương 

Mới hơn Cũ hơn