Thói thường của con người là phàm cái gì vốn của ta, có liên hệ đến ta thì bao giờ cũng tối thắng. Bóng đen của tự ngã luôn bao trùm, che lấp làm chướng ngại sự thể nhập chân lý, đồng thời là cội nguồn dẫn đến mọi khổ đau. Vì thế, nỗ lực để làm sáng tỏ quan điểm, lập trường của mình nhằm phát huy cái ta và cái của ta là chuyện bình thường vốn dĩ của thế gian. Tuy nhiên, song hành với việc bảo vệ quan điểm của mình là hành vi lên án, bài xích và khinh miệt quan điểm của người khác, nhất là những quan điểm tiến bộ là một điều tệ hại, biểu hiện rõ nét của chấp ngã, cuồng tín và vô minh.
Theo tuệ giác của Đức Thế Tôn, đối với mọi quan điểm, tư tưởng nên thận trọng chớ vội tin, cần hoài nghi và xét lại tất cả. Dù nghi ngờ là một trong những phiền não, là chướng ngại thánh đạo nhưng trong nhận thức, hoài nghi là một biểu hiện của trí tuệ vì "đại nghi tức đại ngộ". Sau hoài nghi mới đi đến niềm tin vững chắc là lộ trình của chánh tín và tịnh tín của những người con Phật. Nếu không được nghi, không được xét lại, chỉ nhắm mắt tuân theo thì niềm tin ấy chỉ là mê tín, vô cùng ngây dại và tăm tối.
Trong quan niệm của mình, Phật chưa bao giờ phán quyết rồi bắt buộc mọi người phải cúi đầu tuân theo, đồng thời luôn cho phép và khuyến khích các đệ tử đem ra thảo luận, bàn bạc những lời dạy của Ngài. Niềm tin về giáo pháp của hàng đệ tử được thành tựu sau khi quán sát, tư duy và chiêm nghiệm. Đặc biệt là khi rõ biết về điều đó là thiện, không có tội lỗi, thực hành đem đến hạnh phúc, an vui và nhất là trên bình diện nhận thức được những người trí chấp nhận thì hãy tin theo, chứng đạt và an trú, nếu ngược lại thì dứt khoát từ bỏ.
Niềm tin phải đi liền với trí tuệ mới là chánh tín. Cho nên người con Phật không vội tin bất cứ điều gì, họ chỉ tin sau khi thực hành và điều đó mang đến hạnh phúc, an vui cho mình và người, trong hiện tại và mai sau.
Tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện thời Đức Phật đi du hành giữa dân chúng Kosala, tại thị trấn của người Kalama, ở Kesaputta. Rồi các Kalama đi đến đảnh lễ, ngồi xuống một bên, bạch Thế Tôn:
Có một số Sa môn, Bà la môn, bạch Thế Tôn, đi đến Kasaputta. Họ làm sáng tỏ và chói sáng quan điểm của mình nhưng họ lại bài xích, khinh miệt, chê bai và xuyên tạc quan điểm của người khác. Chúng con có những nghi ngờ và phân vân trong những vị này ai nói thật và ai nói sai sự thật?
Này các Kalama, chớ vội tin vì nghe truyền thuyết, chớ vội tin vì theo truyền thống, chớ vội tin vì được kinh điển truyền tụng, chớ vội tin vì lý luận siêu hình, chớ vội tin vì đúng theo một lập trường, chớ vội tin vì phù hợp với định kiến, chớ vội tin vì xuất phát từ nơi có uy quyền, chớ vội tin vì vị Sa môn nói ra những lời ấy là từ bậc đạo sư của mình.
Này các Kalama, khi nào tự mình biết rõ như sau: các pháp này là bất thiện, là tội lỗi, các pháp này bị những người có trí chỉ trích, các pháp này nếu chấp nhận và thực hiện đưa đến bất hạnh và khổ đau, thì này Kalama, hãy từ bỏ chúng.
Này các Kalama, khi nào tự mình biết rõ như sau: các pháp này là thiện, là không tội lỗi, các pháp này được những người có trí tán thành, các pháp này nếu chấp nhận và thực hiện đưa đến hạnh phúc và an lạc, thì này Kalama hãy chứng đạt và an trú.
(Tăng Chi Bộ I, chương 3, phẩm Lớn, phần các vị ở Kasaputta)

